phim Việt Nam
THỎ ƠI (2026) - Điện ảnh Việt có Trấn Thành như hổ mọc thêm cánh.
Người viết: Nguyễn Phan Thái Vũ
Pháp có LHP Cannes, Ý có LHP Venice, Đức có LHP Berlin, Mỹ có LHP Sundance, Việt Nam có mùa phim Tết. Nói vậy quả không sai, khán giả nước nhà đang trải qua những ngày cao điểm của “điện ảnh”, với lá cờ đầu năm nay có vẻ đang được dẫn đầu bởi hai đại diện miền Bắc là phim Mùi Phở của Minh Beta, còn đại diện miền Nam, như mọi khi, là Trấn Thành Alpha với phim Thỏ Ơi.
Phim Trấn Thành các năm trước thường bị khán giả mỉa mai bởi anh cố tỏ ra đạo lý để dạy đời người khác. Anh Thành năm nay đã tỉnh táo hơn, thay vì tự xếp cho mình vai một ông già để tiện dạy bảo các cháu, anh chọn nhân vật chính của mình là một cô gái rất xinh đẹp, rất thành công, làm MC chính trong một chương trình tư vấn tình cảm và dạy cách yêu cho các bạn trẻ… Còn bản thân anh sẽ đóng vai một nhân vật thất bại trong tình cảm và có tâm lý bất ổn. Đây là một nước đi khôn ngoan để xoa dịu định kiến, có lẽ vậy.
Thỏ Ơi có nhiều điểm đáng nhớ, không biết có phải tôi cảm nhận như vậy sau khi xem xong Mùa Phở quá tệ hay không. Bạn có thể chê Trấn Thành không phải là người yêu phim, không phải là người học phim bài bản, nhưng chắc chắn anh là người có nhiều kinh nghiệm trong ngành công nghiệp này, và anh xứng đáng có đầy đủ nguồn lực, cả về kinh phí khủng lẫn những mối quan hệ khủng để toàn lực giúp anh tạo ra những tác phẩm mà anh ưng ý nhất. Đó là điểm mà Trấn Thành xứng đáng được ghi công. Việc các nhân vật chính nhu nhược trong việc thoát khỏi mối quan hệ độc hại, cũng là một điểm hay để củng cố cho ý tưởng chủ đề trong câu nói đầu phim “Thật khó rời bỏ một người đang yêu thương mình.”
Sau ba bộ phim đầu tiên, ngôn ngữ hình ảnh của Trấn Thành trong phim Thỏ Ơi đã được lên cấp một chút, chắc anh cũng học được rất nhiều từ những lời chỉ trích của khán giả. Màu sắc tốt, dựng phim tệ, thiết kế hình ảnh tốt, hiệu ứng âm thanh tệ, âm nhạc rất tệ (ngoại trừ có nhạc của Debussy 😃), thoại rất tệ và đau đầu, diễn xuất tạm. Ngoại trừ nhân vật Thỏ do Pháo thủ vai, mọi diễn viên khác đều để lại những dấu ấn nhất định trong lòng tôi, dù tốt hay xấu. Nhưng nếu các bạn thích những nhân vật gây hài như của Văn Mai Hương, thì cũng hãy nhớ những vai như vậy là kiểu nhân vật dễ vào vai nhất và an toàn nhất.
Phim không thiếu những khoảnh khắc khiến tôi bất ngờ, nhưng đó chưa chắc là một điểm cộng, bởi tôi cũng nhận ra phim được ảnh hưởng khá nhiều bởi những Parasite (2019), Weapons (2025) hay The Substance (2024),… Việc nó giống những bộ phim này, tôi muốn nghe các bạn chia sẻ ý kiến về tính đúng-sai, tôi chỉ muốn bàn về việc nó xuất hiện với mạch truyện chính có hợp lý hay không mà thôi. Mà với tôi tất nhiên là không.
Anh Thành đã lên tay trong bộ phim này, nhưng đặc sản “yell, dont show” thì vẫn không thể thiếu. Thỏ Ơi mang những màu sắc của một bộ phim kinh dị tâm lý, với những nhân vật có dấu hiệu tâm thần hoang tưởng. Đây là những căn bệnh nghiêm trọng, nếu được kể bằng phong cách hướng nội, sẽ tạo ra hiệu ứng tâm lý phù hợp với một bộ phim về những con tim tan vỡ trong tình yêu như Thỏ Ơi. Nhưng anh đã chọn cách tiếp cận hướng ngoại hơn rất nhiều; quá nhiều cameo và nhân vật không cần thiết, thoại thừa mứa như hét vào mặt khán giả,… khiến cho vấn đề tâm lý của bộ phim được sử dụng không khác gì màn hù dọa khán giả giống như những bộ phim kinh dị rẻ tiền.
Ai trong Thỏ Ơi cũng lắm mồm, và buồn cười là anh chồng duy nhất trong phim còn sống đến cuối là người sợ vợ và không mấy khi mở mồm. Trấn Thành, một người sẽ kỷ niệm 10 năm hôn nhân vào năm nay, rõ ràng thấu hiểu bài học này hơn ai hết. Anh xứng đáng được nói đạo lý.
Trấn Thành dường như quá tập trung vào việc tạo cho khán giả bất ngờ với những cú twist 180 độ, mà quên đi phát triển nhân vật. Điều này khiến cho những tình huống xảy ra trong diễn biến chính của phim xuất hiện như bạn đang nằm ngủ thì có một con bò rơi từ trên trần nhà xuống đè bẹp bạn vậy, nó bất ngờ, nhưng nó quá vô lý. Ở Brazil có một vụ như thế thật, hoan hô Trấn Thành!
Dù sao thì, với tham vọng kể 3 mạch truyện được lồng ghép cùng lúc và có liên hệ chặt chẽ với nhau, Trấn Thành đã làm được… gần đủ.
Tôi đánh giá cao những nỗ lực của anh Thành trong việc nghiêm túc trở thành một đạo diễn điện ảnh, khi anh cho ra mắt liên tiếp các tác phẩm đạt top đầu doanh thu hàng năm. Đó là một thú vị, bởi dù bạn có ghét nhiều hay ghét ít Trấn Thành, thì sự ghét bỏ đó của bạn cũng ít nhiều đến từ việc bạn cay cú, vì sao một đạo diễn tệ như anh ta có thể đạt được những thành công khó hiểu như vậy. Điều này sẽ kích thích những đạo diễn trẻ (những người ghen tị với Trấn Thành nhất) sẽ sôi sục và lao đầu ra ngoài sáng tạo, chứng tỏ cho nhân dân biết thế nào mới là điện ảnh. Phim Trấn Thành, dù tệ hay được, vẫn sẽ là dấu hiệu tích cho tương lai của điện ảnh nước nhà, hãy tin tôi.
Thỏ Ơi không hay, nhưng có lẽ vẫn xứng đáng đứng đầu doanh thu trong tình trạng hiện tại của điện ảnh thương mại Việt. Trấn Thành năm tới nhiều khả năng vẫn sẽ trở lại với một tác phẩm mới, nhưng có lẽ anh nên để tâm nghiêm túc vào nghiệp vụ đạo diễn hơn, bớt đi show lại, nếu không thì dù có 5 phim hay 10 phim, anh vẫn sẽ chỉ là một hiện tượng hút tiền mừng tuổi mỗi mùa lễ Tết. Còn nếu với anh chỉ vậy là đủ, thì tôi thành tâm chúc mừng, Thỏ Ơi đạt đủ lý do cho giá trị thành công đó. Nhưng nó chắc chắn KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỆN ẢNH.
Nhiều quý vị nói điện ảnh Việt có Trấn Thành như hổ mọc thêm cánh, nhưng ai cần hổ có cánh làm gì…
Ủng hộ All About Movies
Đóng góp cho các tay viết của AMO
hàng tháng
chỉ từ 10K VNĐ