phim Việt Nam

CẢM ƠN NGƯỜI ĐÃ THỨC CÙNG TÔI: BỘ PHIM DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI MÃI MỘNG MƠ

Người viết: Kopfkino

img of CẢM ƠN NGƯỜI ĐÃ THỨC CÙNG TÔI: BỘ PHIM DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI MÃI MỘNG MƠ

“Trên thế giới này luôn có những kẻ mộng mơ và những người thực tế. Ta thường nghĩ những kẻ mộng mơ sẽ tìm đến những kẻ mộng mơ, và những người thực tế sẽ tìm đến những người thực tế, nhưng hầu như ngược lại mới đúng. Bởi bạn thấy đấy, những kẻ mộng mơ cần những người thực tế để giữ chân họ không bay quá gần mặt trời. Còn những người thực tế ư? Chà, nếu không có những kẻ mộng mơ, có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ có thể cất cánh rời khỏi mặt đất.” — Cameron Tucker trong series Modern Family.

Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là một bộ phim thể loại nhạc kịch hiếm hoi của Việt Nam, theo chân cuộc hành trình theo đuổi giấc mơ nghệ thuật của một nhóm bạn trẻ, với câu chuyện chính xoay quanh cặp đôi Mộng Hoài (nữ diễn viên Võ Phan Kim Khánh) và Minh Hiếu (Trần Doãn Hoàng). Ngay từ khi làm bạn với nhau thời thuở nhỏ, hai đứa trẻ đã cùng chia sẻ với nhau những ước mơ ngây ngô về vẽ truyện tranh và làm diễn viên điện ảnh.

Đến một ngày, Hiếu phải cùng ông về Hà Nội để chữa bệnh. Cả hai xa cách nhau khoảng 10 năm cho đến khi Hoài vô tình gặp lại Hiếu trên chuyến tàu lên Sài Gòn để học đại học. Lúc này, Hiếu không còn mơ mộng về ước mơ trở thành tác giả truyện tranh thời xưa và hiện vẽ storyboard thuê để kiếm tiền trả nợ, còn Hoài theo học ngành Ngôn ngữ Anh với mong muốn tìm một công việc ổn định và thực tế hơn giấc mơ diễn xuất.

Nhưng không ai có thể mãi chạy trốn khỏi giấc mơ ngụ sâu trong tiềm thức của họ. Hoài gặp một nhóm sinh viên làm phim trên trường và bị cuốn vào lại môn nghệ thuật thứ Bảy này. Được sống cùng với giấc mơ tưởng chừng như đã quên của mình, Hoài cũng kéo Hiếu ra khỏi thực tại u sầu để khích lệ anh trở lại với đam mê vẽ truyện của anh. Giống như hai đứa trẻ thời xưa cùng bỏ ống heo để nuôi giấc mơ của chúng, hai nhân vật chính đã yêu và cùng hỗ trợ lẫn nhau để vươn tới ước mơ nghệ thuật tưởng chừng hão huyền kia.

Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi không mang một cốt truyện quá mới lạ hay đặc biệt so với các tác phẩm cùng đề tài trên thế giới. Vẫn là một câu chuyện về những người trẻ theo đuổi giấc mơ bay bổng nhưng bị thực tại nghiệt ngã ghì nặng xuống mặt đất. Song, đạo diễn và biên kịch đã thổi một làn gió mới vào kịch bản quen thuộc này yếu tố nhạc kịch - một thể loại khó làm, và còn xa lạ với thị trường Việt.

Không thể phủ nhận Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là một bộ phim bay bổng, tích cực tô vẽ một thực tại màu hồng. Song, nó không hề ngây thơ hay viển vông, bởi người làm ra nó đã từng thất bại với bộ phim chiếu rạp đầu tay (Trời Sáng Rồi, Ta Ngủ Đi Thôi) nhưng vẫn giữ vẹn nguyên giấc mơ điện ảnh. Ta có thể dễ dàng thấy hình ảnh của anh hiện diện trong từng nhân vật trong phim, thậm chí có thể xem sự xung đột giữa Hoài và Hiếu là phản chiếu lại đấu tranh nội tâm giữa kẻ mộng mơ và lý trí thực tế của đạo diễn. Giữa một thời đại đầy hoài nghi về những giấc mơ nghệ thuật, những bộ phim trong trẻo và mơ mộng như Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là một liều giải độc cần thiết để chữa trị cho đứa trẻ từng mơ làm nghệ thuật trong ta.

Những bài hát sử dụng trong phim sôi động có, lắng đọng cũng có, nhưng các bài hát này đều xoay quanh chung chủ đề giấc mơ và tuổi trẻ. Và khi đã là nhạc kịch, thì không thể thiếu phần thiết kế bối cảnh mang đầy màu sắc sặc sỡ như ta dễ bắt gặp trong các tác phẩm như La La Land hay The Umbrella of Cherbourg. Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi đích thị là một bữa tiệc của sắc màu, của năng lượng tuổi trẻ, và của nghệ thuật. Tuy nhiên, phim không chỉ có mỗi những thanh âm sôi động vui tươi, mà xen giữa vào đó là một vài khoảnh khắc lặng im nơi các nhân vật giao tiếp với nhau bằng ánh mắt và ngôn ngữ ký hiệu lẫn hình thể. Sự ẩn hiện của âm nhạc và lời thoại đã hòa trộn tốt với nhau để dàn trải hiệu quả cảm xúc của khán giả.

Quả là một trùng hợp thú vị khi Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là bộ phim Việt thứ hai sử dụng tác phẩm Hoàng Tử Bé là chất liệu kể chuyện trong vài tháng vừa qua, với bộ phim đầu là Quán Kỳ Nam (Leon Le) ra mắt vào cuối tháng 11 năm ngoái. Trong khi tác phẩm văn học Pháp này trong Quán Kỳ Nam đóng vai trò như một chất xúc tác để thúc đẩy mối quan hệ giữa dịch giả Khang và cô Kỳ Nam, thì trong bộ phim của Chung Chí Công, nó là nền tảng để Hoài kể câu chuyện về ước mơ của mình và đặt bản thân cũng những người cô yêu quý vào trong đó. Hình ảnh Hoàng tử Bé và con cáo dường như là người bạn tinh thần luôn xuất hiện tại những nơi nữ chính đặt chân đến trên chặng đường theo đuổi ước mơ để dõi theo và an ủi cô lúc cần thiết.

Tôi nhận thấy Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là hai bức thư của đạo diễn Chung Chí Công. Đầu tiên, nó như một bức thư tình mà anh gửi đến phim ảnh. Nếu như trong tác phẩm trước có các chi tiết như được mượn từ Before Sunrise, thì đến với bộ phim này, sự thân thuộc khiến giới mộ điệu liên tưởng đến những bộ phim nổi tiếng còn dày đặc hơn. Ngay từ những khung hình đầu đã gợi nhắc về series nổi tiếng là How I Met Your Mother với bối cảnh ga tàu cùng những chiếc dù vàng đặc trưng. Bên cạnh đó, phim có những chi tiết làm tôi nhớ đến các tác phẩm điện ảnh như Cinema Paradiso, CODA, Joker, và tất nhiên là cả La La Land. Không chỉ vậy, bộ phim của Chung Chí Công còn có một phân đoạn nhỏ để tri ân thể loại phim câm kinh điển đã bị lãng quên từ lâu. Bộ phim này có thể hay hoặc dở tùy theo cảm nhận của từng khán giả, nhưng tình yêu dành cho nghệ thuật điện ảnh của đạo diễn là điều không thể phủ nhận.

Tiếp đến, bộ phim còn là một bức thư cảm ơn của chính đạo diễn gửi đến những người vẫn sẵn sàng cùng anh tiếp tục theo đuổi giấc mơ làm phim đầy chông gai và bấp bênh sau thất bại của bộ phim đầu tiên. Ta cảm thấy một sự “biết ơn” xuyên suốt bộ phim được thể hiện qua cách các nhân vật đối xử với nhau, và cách họ dìu nhau dậy sau từng biến cố trong đời. Trong phim, khi có một người đi xa để theo đuổi ước mơ, thì sẽ luôn có một người kiên nhẫn đợi họ quay về. Khi Hoài lên Sài Gòn học, bố cô đợi cô ở ngôi nhà tại Hội An; khi Hiếu đi Hàn du học, Hoài giờ trở thành người chờ đợi và ủng hộ người yêu của mình; và cuối cùng khi cô theo đuổi môn nhạc kịch tại Mỹ, cô có cả một gia đình nhỏ âm thầm làm hậu phương. Một người đi xa và một người ở lại - một câu chuyện muôn thuở của những kẻ mộng mơ chấp nhận rời xa tổ ấm để theo đuổi giấc mơ của họ. Vì thế, thật hợp lý khi lời kết phim là một lời cảm ơn trực tiếp của đạo diễn và toàn bộ ekip: “Dành tặng những người thương mến cho ta can đảm tiếp tục ước mơ.”

Tôi cảm thấy may mắn khi Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi không chỉ là bộ phim Việt đầu tiên trong năm 2026 tôi xem ở rạp, mà còn là bộ phim “khai rạp” của tôi trong năm nay. Một bộ phim nhẹ nhàng nhưng đầy xúc cảm sau một mùa phim Tết ồn ã, thê lương, và tràn ngập thị phi và tranh cãi về doanh thu. Nền điện ảnh Việt cần thêm nhiều những bộ phim như tác phẩm này: một bộ phim thương mại nhưng không hề “rẻ tiền”; có cốt truyện đủ sâu sắc và dễ chạm đến người xem; sử dụng khá tốt các ngôn ngữ điện ảnh; và đặc biệt là dám thử những điều mới lạ so với các bộ phim Việt khác trên thị trường.

Dù vậy, bộ phim vẫn còn một số khuyết điểm lớn, chủ yếu nằm ở nhịp phim và cách xung đột diễn ra giữa cặp đôi nhân vật chính. Tôi thấy, ngay từ đầu hồi một, nhịp phim đã bị vội vã và gấp rút trong việc thiết lập câu chuyện ngày bé của Hoài và Hiếu và cách mà tình bạn cũng như sự chia cắt giữa hai đứa trẻ diễn ra. Khán giả chưa kịp thấu cảm tình bạn đó để cảm thấy buồn cho màn chia ly. Sự hội ngộ của cặp đôi cũng tương tự vậy, xảy ra gần như ngay lập tức sau đó một cách chóng vánh như thể cả hai từng gặp lại nhau một vài lần trước đó chứ không phải là lần đầu tái ngộ sau một thập kỷ. Điều này càng xóa bỏ sức nặng của câu chuyện thơ ấu, ý nghĩa ước mơ của hai đứa trẻ và cách nó kết thúc.

Không những vậy, cách xung đột của cặp đôi bị đẩy lên một cách gượng ép và vội vàng không kém. Sự xung đột này đến từ quan điểm khác nhau của một người muốn sống thực tế và một người vẫn còn mãi mộng mơ, vì thế nó hoàn toàn hợp lý về mặt logic. Song, nó vẫn thiếu chất xúc tác để sự xung đột đó bùng nổ tự nhiên, thay vào đó nó dường như bị “ép” để xảy ra theo đúng cấu trúc kể chuyện của kịch bản. Tương tự như trên, điều này khiến sức nặng của sự chia ly và day dứt vì đó bị suy giảm đáng kể.

Vì muốn bao quát một câu chuyện kéo dài qua cả tuổi trẻ trong thời lượng hơn 2 tiếng nên kịch bản phim đã bị khái quát hóa một phần, dẫn đến sự đứt gãy giữa từng giai đoạn timeskip trong phim. Cách kể chuyện khái quát và chỉ tập trung vào từng sự kiện chính của từng cột mốc thời gian như vậy đã lược bỏ đi sự phức tạp và khó khăn của cuộc sống của các nhân vật, khiến cho những thành công mà họ đạt được trở nên thật dễ dàng, như thể nó đến từ sự may mắn chứ không phải do họ trầy da tróc vẩy để giành lấy.

Sau hai ngày công chiếu, Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi đã đạt doanh thu hơn 2 tỷ, và chắc chắn sẽ vượt mức doanh thu hơn 3 tỷ của Trời Sáng Rồi, Ta Ngủ Đi Thôi chỉ trong vài ngày tới. Tôi hi vọng bộ phim sẽ tiếp tục bền bỉ trụ lại rạp trong suốt thời gian công chiếu của nó để đạo diễn Chung Chí Công không cần đợi thêm 7 năm nữa thì mới có thể làm ra một bộ phim tiếp theo. Cảm ơn đạo diễn Chung Chí Công đã không từ bỏ giấc mơ điện ảnh!


Ủng hộ All About Movies

Đóng góp cho các tay viết của AMO
hàng tháng chỉ từ 10K VNĐ

amo