Ảnh bài đăng ĐI CHUNG MỘT DÒNG CHẢY | CHIẾU MỘT CHÙM PHIM NGẮN ALL ABOUT NGUYỄN ANH THƯ
phim Việt Nam

ĐI CHUNG MỘT DÒNG CHẢY | CHIẾU MỘT CHÙM PHIM NGẮN ALL ABOUT NGUYỄN ANH THƯ

Trong suốt 10 năm hoạt động nghệ thuật tại Hà Nội, gương mặt của chị Anh Thư được gắn liền với những nguyên mẫu nhất định, những vai phụ nữ trung niên trong liên hệ cá nhân của các nhà làm phim trẻ: một người mẹ, người chị, người cô, sắt sỏi và đanh thép nhưng cảm thông, một tính cách cứng đầu có được qua bao nhiêu thỏa hiệp. Qua vô vàn những dự án sinh viên, phim ngắn tác giả... Gương mặt của chị qua năm tháng những trở thành một gương mặt của nhiều. Một sự từng trải của cá nhân là nguồn mạch khuếch đại cho những tiếng nói khác chung quanh, chứa đựng không chỉ tiểu sử của một người mà còn là lưu dấu của một cộng đồng thực hành lớn hơn.

Ảnh bài đăng THƯ GỬI NHỮNG BẠN TRẺ YÊU ĐIỆN ẢNH TỪ HƠN 30 NĂM TRƯỚC
phim Việt Nam

THƯ GỬI NHỮNG BẠN TRẺ YÊU ĐIỆN ẢNH TỪ HƠN 30 NĂM TRƯỚC

Hôm nay, All About Movies muốn chia sẻ một bài viết mà chúng mình tình cờ tìm thấy, do nhà báo, biên kịch Sâm Thương biên soạn vào năm 1993, nhân dịp kỷ niệm 10 năm thành lập Tạp chí Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh. Bài viết được gửi đến độc giả trẻ đam mê điện ảnh vào thời điểm bấy giờ.

Ảnh bài đăng VIỆT NAM VÀ 50 NĂM QUÊN LÃNG (2025) BỞI ĐẠO DIỄN MAI HUYỀN CHI
phim Việt Nam

VIỆT NAM VÀ 50 NĂM QUÊN LÃNG (2025) BỞI ĐẠO DIỄN MAI HUYỀN CHI

 Năm mươi năm sau chiến thắng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, thống nhất đất nước, những di chứng vẫn còn hiện hữu: những căn bệnh kéo dài, dị tật bẩm sinh, và nỗi đau chưa được chữa lành. Trong hành trình rong ruổi từ Bắc vào Nam, nhà làm phim tài liệu Mai Huyền Chi đối diện với khoảng thinh lặng của các nhân chứng – những con người mang ký ức chiến tranh như một gánh nặng không thể chia sẻ. Những mảnh hồi ức rời rạc mà cô thu thập được dần ghép nên bức tranh đau đáu của một dân tộc đã từng kiên cường đứng lên nhưng vẫn đang loay hoay với việc ghi nhớ và hàn gắn.

Ảnh bài đăng VỀ FUNNY GAMES CỦA MICHAEL HANEKE
phân tích

VỀ FUNNY GAMES CỦA MICHAEL HANEKE

(Dịch từ bài viết của tác giả oOoOoBarracuda)

Ảnh bài đăng ASPARAGUS (1979): MÊ ẢNH PHỒN THỰC CỦA SUZAN PITT
phân tích

ASPARAGUS (1979): MÊ ẢNH PHỒN THỰC CỦA SUZAN PITT

Asparagus của Suzan Pitt từng được chiếu mở màn cho Eraserhead của David Lynch trong thời kỳ bộ phim này dần trở thành hiện tượng văn hóa underground tại các rạp chiếu đêm thập niên 1970. Cả hai tác phẩm trên cùng trôi dạt trong một thực tại trừu tượng, nơi từng chuyển động chỉ có thể tạo tác từ đôi tay trần trụi của người nghệ sĩ.

Ảnh bài đăng NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG VÀ TIÊU BIỂU TRONG VŨ TRỤ PHIM CỦA HONG SANG-SOO
phân tích

NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG VÀ TIÊU BIỂU TRONG VŨ TRỤ PHIM CỦA HONG SANG-SOO

Những cuộc gặp gỡ tình cờ, ác cảm với các quy tắc và tự do khi viết đều là những điều đã tạo và hình thành nên trong các tác phẩm điện ảnh của một vị đạo diễn đặc biệt và nắm vai trò quan trọng hàng đầu trong thế hệ làn sóng mới của điện ảnh Hàn Quốc đó là HONG SANG-SOO.

Ảnh bài đăng DAUGHTER FROM DANANG: THẤT LẠC GIỮA HÒA BÌNH
phân tích

DAUGHTER FROM DANANG: THẤT LẠC GIỮA HÒA BÌNH

Chiến tranh không chỉ chia cắt đường biên giới của các quốc gia trên bản đồ, chia rẽ những đất nước hay tổ chức chính trị tham chiến, mà nó còn đẩy gia đình của những người dân thường vào cảnh chia ly. Đó là bản chất của chiến tranh, cho dù nó đã xảy ra hàng thập kỷ trước hay vẫn đang bùng cháy tại nhiều nơi ngay chính thời điểm này. Thế nhưng, giữa sự tàn phá và chia cắt của bạo lực vẫn tồn tại một bản tính của loài người là niềm mưu cầu được tìm thấy nhau sau khi bị chia ly và tách rời. Nhân dịp 50 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4/1975, cùng nhìn lại một câu chuyện của một cặp mẹ-con gái đã tìm thấy nhau sau 22 năm kể từ năm 1975, để rồi lại biệt ly trong nỗi ân hận.

Ảnh bài đăng BẮT CHƯỚC NGƯỜI KHÁC RỒI THẤT BẠI: MỘT BUỔI CHIỀU VỚI BRESSON
phân tích

BẮT CHƯỚC NGƯỜI KHÁC RỒI THẤT BẠI: MỘT BUỔI CHIỀU VỚI BRESSON

Dịch từ bài viết của Mitchell Abidor, xuất hiện trong ấn bản ngày 5 tháng 1 năm 2024 của The Film Comment Letter

Ảnh bài đăng KỈ NIỆM 72 NĂM NGÀY THÀNH LẬP ĐIỆN ẢNH CÁCH MẠNG VIỆT NAM
phim Việt Nam

KỈ NIỆM 72 NĂM NGÀY THÀNH LẬP ĐIỆN ẢNH CÁCH MẠNG VIỆT NAM

*Ảnh: Kỉ niệm 70 năm ngày thành lập điện ảnh cách mạng Việt Nam theo tài khoản Facebook cá nhân nghệ sĩ Bùi Viên. Trong ảnh có đạo diễn/ nhiếp ảnh gia Hồng Nghi, nghệ sĩ Bùi Viên, diễn viên Mai Châu, NSƯT Ngọc Hiền, đạo diễn Cao Thuỵ.*

Ảnh bài đăng Đạo diễn Đặng Nhật Minh và sinh viên điện ảnh năm 2008.
phỏng vấn

Đạo diễn Đặng Nhật Minh và sinh viên điện ảnh năm 2008.

Vào thời gian gần đây dưới nhiều hoàn cảnh đặc biệt mà chúng mình có dịp được tiếp cận lại với một số bài viết và văn bản cũ trong các ấn phẩm giấy cũng như diễn đàn mạng bởi nhiều người, hiện là nhà báo, giảng viên, những nhà làm phim, nhưng cũng từng một thời là những người đơn thuần có tình yêu cho điện ảnh có thực hành viết lách về phim - những 'cinephila' đời đầu theo một cách nói nào đó.

Ảnh bài đăng VỊ THẾ CỦA PHỤ NỮ TRONG NGÀNH SẢN XUẤT PHIM ẢNH THỜI KỲ ĐẦU
trào lưu phim

VỊ THẾ CỦA PHỤ NỮ TRONG NGÀNH SẢN XUẤT PHIM ẢNH THỜI KỲ ĐẦU

Nhân ngày Quốc tế Phụ Nữ, All About Movies xin được tặng mọi người bản dịch của bài viết bởi Alice Guy-Blanché, một trong những nhà làm phim nữ đầu tiên của nền điện ảnh thế giới.

Ảnh bài đăng Anora và Midnight Cowboy, Hai Thế Hệ Oscar Xuất Sắc và Câu Chuyện Sex Worker
phân tích

Anora và Midnight Cowboy, Hai Thế Hệ Oscar Xuất Sắc và Câu Chuyện Sex Worker

Chiến thắng của Anora (2024) tại giải Oscar gần đây phần nào khiến mình liên tưởng đến tác phẩm Midnight Cowboy (1969) cũng tương tự để lại dấu ấn lớn trong lễ trao giải năm 1970 với chiến thắng ở 3 hạng mục lớn bao gồm kịch bản (chuyển thể), đạo diễn cùng phim xuất sắc nhất.

Ảnh bài đăng FLOW (2024): CHẲNG PHẢI MỘT PHEN XƯƠNG BUỐT LẠNH?
phân tích

FLOW (2024): CHẲNG PHẢI MỘT PHEN XƯƠNG BUỐT LẠNH?

Flow (2024) đã không kể lên một câu chuyện có con người, thế nhưng lại thấm đượm những trăn trở sâu thẳm nhất của kiếp nhân sinh: đó là sinh tồn, diệt vong, là lòng trắc ẩn cùng một ý chí siêu thường trước dòng chảy miên viễn chuyển dịch của tạo hoá. Một thước phim không lời với vẻ đẹp chân phương, bình dị, trong trẻo và trẻ thơ – Flow như đưa ta trôi đi trong ánh sáng trường cửu của một tình thương bao la giữa các chúng hữu tình. “Một cuốn sách đọc bởi một ngàn người khác nhau là một ngàn cuốn sách khác nhau.” – và có lẽ, một bộ phim đơn thuần cũng có thể hoá thành muôn hình vạn trạng dưới những xúc cảm và tâm tư riêng của mỗi người xem. Nghệ thuật đã hiện diện và lớn lên như thế tự muôn thuở nhân sinh. Dẫu đạo diễn Gints Zilbalodis đã nhấn mạnh tính vô tình và ngẫu nhiên của tác phẩm, song không thể phủ nhận, rằng với dáng dấp hồn nhiên, Flow vẫn gợi lên nhiều suy tưởng thông qua tầng tầng lớp lớp những hình ảnh đậm chất biểu tượng. Yếu tố Nước dường như hoá thân thành một nhân vật chủ chốt của bộ phim, thâm trầm mà dữ dội, dịu dàng mà vô tình tuyệt đối. Tựa như cơn Đại hồng thuỷ vô biên cuốn phăng đi mọi thứ trên dòng chảy của nó, Nước vừa là khởi nguyên, vừa là sự huỷ diệt, đồng thời cũng là biểu tượng linh thánh của sức mạnh, sự thanh tẩy và tái sinh. Con thuyền nhỏ bé trung chuyển những sinh linh sống sót của Flow hiện lên như một ẩn dụ về con tàu Noah trong Kinh Thánh, về một bóng hình lẻ loi giữa cơn cuồng nộ bạo tàn của thiên nhiên, gánh trên vai khát vọng sinh tồn và niềm hy vọng về một khởi đầu mới. Giữa chuyến viễn du khải huyền, ánh nhìn trung tâm được hướng đến một chú mèo đen nhỏ bé, và như dân gian xưa kia vẫn bao đời truyền tụng: “Cửu mệnh quái miêu” – chú mèo của Flow là sinh vật đã lạc trôi qua thập tử nhất sinh, đã gục ngã thảm bại giữa bão táp phong ba, để rồi mỗi lần sống sót, nó như được tái sinh với sự tinh anh tươi mới, với bản năng sắc bén và một ý chí kiên cường hơn. Thế giới trong Flow không có con người, thế nhưng dáng hình và hơi thở của chúng nhân vẫn hiển hiện qua những bức hoạ, kính thiên văn, bức tượng thờ và quả cầu pha lê – những dấu tích mờ phai của một cuộc di tản, hay phải chăng là một nền văn minh đã lụi tàn? Giữa những dư ảnh câm lặng của một cuộc suy vong, ta bỗng thoáng mường tượng về thế giới loài người nơi đây – một cõi nhân gian vang bóng nền văn minh Ai Cập cổ đại cùng những huyền thoại phương Đông, đã từng thờ phụng loài mèo như kẻ dẫn đường trong cõi u huyền, như lằn ranh thiêng liêng giữa sinh và tử, như biểu trưng cho trí tuệ và sự tái sinh. Ẩn dưới lớp bụi mù mịt của thời gian, những quả cầu pha lê xuất hiện tựa như muôn vì sao sáng, kính thiên văn còn hướng về tinh vân huyền hoặc – tất cả giống như một lời nguyện cầu dang dở, giống như một thoáng của đức tin, đã từng bám víu vào sự tồn tại, đã từng khát vọng tìm ra ánh sáng vượt lên bóng đêm hư vô thăm thẳm của diệt vong. Flow đã vẽ nên một thế giới thiếu đi bóng dáng con người nhưng lại ngập tràn nhân tính. Đến với cõi phiêu lãng ấy, ta vẫn tìm thấy hơi thở của trẻ thơ thuần tịnh, của những hoài niệm ngây ngô thông qua một vẻ dí dỏm rất riêng trong phim hoạt hình và cả bóng dáng những nguyên mẫu Jungian. Những sinh vật trong phim, dù được nhân hoá với trí thông minh và sự khéo léo đáng kinh ngạc, vẫn giữ nguyên những bản năng sơ khai nhất của giống loài. Chú mèo như người lữ hành nhút nhát, lặng lẽ quan sát thế gian. Capybara như một kẻ phiêu du điềm đạm, lười biếng mà an nhiên không chút ưu sầu. Chú chó lại háo hức trên chuyến hành trình nguy nan và kết giao với mọi sinh vật. Vượn cáo thì mê mẩn trước những món đồ lấp lánh, tựa như một kẻ canh giữ kho báu của những phép màu vụn vặt. Còn chim thư ký lại đạo mạo, trang nghiêm mà kiêu bạc, như thể một vị tiên giáng trần, một hiệp sĩ giữa điêu tàn hoang sơ. Có thể nói, Flow đã không tái hiện một thế giới ta vẫn hằng quen thuộc, mà vẽ nên một thực tại vừa xa lạ, vừa gần gũi, nơi muông thú gồng gánh trên vai những trách nhiệm của con người, chèo lái con thuyền giữa thuỷ vực mênh mang, và rồi làm anh hùng, làm hiệp sĩ, bảo vệ kẻ yếu, cùng nhau kiếm tìm sự sống giữa cuộc suy vong. Ta bắt gặp trong Flow một thứ tình chẳng hề nao núng trước bão giông, một lòng thương vô biên giữa chúng hữu tình, một thiện căn bền bỉ, một sự gắn kết vượt trên giống loài, giới hạn. Đó là tình bạn hữu thiêng liêng, không lời giữa những sinh thể khác biệt, là sự chở che nghĩa hiệp, cao cả giữa những kẻ cơ cực lạc lối. Và rồi, đến phân cảnh cuối phim, khi chú mèo cùng những người bạn hành trang nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình nơi làn nước trong vắt, Flow đã chạm đến một khoảnh khắc thần diệu – một sự diện kiến trước linh hồn bản thân, với sự hữu hạn của kiếp sống và vòng xoay bất tận của sự tồn tại. Đối nghịch với cách nhân loại ngàn đời vẫn gồng mình chế ngự, thống lĩnh, huỷ diệt thiên nhiên, Flow, đúng như cái tên của mình, lại cất lên một tiếng gọi chấp thuận đầy nhu hoà, một sự cân bằng, nhất thể thấm nhuần giáo lý phương Đông vào cái bất biến, vào dòng chảy vô thường của kiếp phù sinh. Tiếng linh dương báo hiệu một cơn sóng thần, hay một vòng lặp mới đang cận kề, thế nhưng sau tất cả, chỉ còn một tâm thế sẵn sàng – sẵn sàng cho sự chuyển dịch, cho những biến thiên vô định và cho một lần tái sinh nữa, như chính quy luật vĩnh hằng của tự nhiên. Quy hồi vĩnh cửu – và tới đây, sấm ngôn vang vọng qua linh hồn Nietzsche: “Đời sống này, y như người đang sống và đã sống đến nay, ngươi phải bắt đầu sống trở lại nó và cứ bắt đầu trở lại y như thế mãi mãi không thôi… Sự đau khổ nhỏ bé nhất, nỗi khoái lạc nhỏ bé nhất, tư tưởng nhỏ nhặt nhất, tiếng thở dài mây khói nhất, tất cả mọi sự trong cuộc đời mi đều sẽ quay về lại với mi, tất cả những gì tuyệt vời cao đại và tất cả những gì nhỏ bé vô song…” – chỉ Trẻ thơ mới chuyển những lời sấm sét điêu linh ấy thành Yêu thương. Không phải im lặng nhẫn nhục trước những gì xảy đến, mà còn đối diện với chúng bằng sự sẵn sàng chấp thuận, và tối cùng nhất, bằng một cái tình thanh khiết vô biên. Ta nhớ đến khoảnh khắc chim thư ký bay vào không gian huyền diệu của sao trời tinh vân – một sự chuyển sinh vượt thoát trầm luân, một sự khai sáng của tâm linh siêu việt, sau khi đã vẹn toàn lý tưởng Siêu nhân, anh hùng:

Ảnh bài đăng TÂM LÝ NHÂN VẬT - LAURA PALMER trong TWIN PEAKS: FIRE WALK WITH ME
tâm lý nhân vật

TÂM LÝ NHÂN VẬT - LAURA PALMER trong TWIN PEAKS: FIRE WALK WITH ME

Laura Palmer, hoa khôi xinh đẹp, con gái cưng của gia đình, thiếu nữ ngoan hiền được cả thị trấn yêu quý, chẳng may qua đời vào năm 17 tuổi. Thi thể của cô được bọc trong túi nylon, trôi dạt vào bờ sông hoang hoải, lạnh lẽo sau sau nhiều ngày mất tích. Da thịt của cô tím tái, trương phồng lên vì thấm nước. Đất cát lấp đầy hốc mắt và khoé miệng cô. Cái chết bí ẩn và đau thương của Laura vừa là khởi đầu, vừa là động lực phát triển cho series truyền hình Twin Peaks (1990 - 2017) huyền thoại của David Lynch và Mark Frost. Theo chân đặc vụ FBI Dale Cooper điều tra vụ án, người xem được đắm chìm vào một thế giới kí bí, mộng mị, đậm chất film noir và gu hài hước phi lý, nơi vẻ đẹp huyền hoặc của Laura Palmer hiện diện và len lỏi trên mọi cung đường, nẻo dốc.

Ảnh bài đăng Chúng Tôi Yêu Luk Hồ Hải My
phim Việt Nam

Chúng Tôi Yêu Luk Hồ Hải My

Hồi còn học cấp 3, mơ mộng chuyện làm phim nhưng chưa có sự kết nối nào với cộng đồng filmmakers ở Việt Nam, mình có nhắn tin hỏi Luk Hồ Hải My xin được xem ké phim LOVELINE của chị. Đó là phim ngắn đầu tiên mình xem của một tác giả Việt, và đến giờ dù đã có cơ hội được xem và làm quen được với nhiều anh chị trong ngành hơn, LOVELINE và chị My vẫn là một ấn tượng được mình lưu giữ trang trọng trong lòng.

Ảnh bài đăng CHÙM PHIM NGẮN ALL ABOUT LOVE | ALL ABOUT LUK HỒ HẢI MY
phim Việt Nam

CHÙM PHIM NGẮN ALL ABOUT LOVE | ALL ABOUT LUK HỒ HẢI MY

Tháng Hai là tháng nồng thắm của tình yêu lứa đôi, và hòa cùng bầu không khí lãng mạn mê say ấy, All About Movies xin giới thiệu đến các bạn 5 tác phẩm rất đỗi đặc biệt từ đạo diễn Luk Hồ Hải My. Năm thước phim lung linh, năm câu chuyện về vẻ đẹp muôn hình vạn trạng của tình yêu, về những rung động mong manh, những con người gieo cho ta thương nhớ, rồi lặng lẽ đến và đi qua cuộc đời. Có những tình yêu sẽ đơm hoa, có những mối duyên sẽ lụi tàn qua năm tháng, nhưng tất cả đều sẽ hóa thành những mảnh ký ức ngọt bùi, để rồi từ chính những hoài niệm ấy, ta mới trở thành chính mình của ngày hôm nay. Tình yêu tự muôn thuở vẫn huyền hoặc và mong manh. Có khi chỉ vì yêu mà ta phải tranh đấu đến cùng cực, hay có khi cũng chỉ vì yêu theo cách cao thượng, vẹn toàn nhất, ta phải học cách buông tay.

Ảnh bài đăng “LÀN SÓNG KHÔNG TỰ ĐẾN,  NÓ LÀ CÂU CHUYỆN CHUNG CỦA TẤT CẢ MỌI NGƯỜI”
phỏng vấn

“LÀN SÓNG KHÔNG TỰ ĐẾN, NÓ LÀ CÂU CHUYỆN CHUNG CỦA TẤT CẢ MỌI NGƯỜI”

Trong buổi tọa đàm diễn ra vào ngày 17 vừa qua tại Dcine Bến Thành, trong khuôn khổ Xinê Xem Fest, thực trạng và tương lai của điện ảnh Việt đã được thảo luận trực tiếp: từ những thành công nhỏ lẻ mà các nhà làm phim Việt đã đạt được trước thềm các liên hoan quốc tế đến những vấn đề cơ cấu đa dạng về thị hiếu khán giả, chính sách nhà nước, và tài nguyên trong nước, tạo ra không ít rào cản cho sự phát triển của các tiếng nói độc lập nói riêng và ngành điện ảnh nói chung.

Ảnh bài đăng "ĐẾN LÚC NGHĨ VỀ VIỆT NAM KHÔNG GẮN VỚI CHIẾN TRANH, HAY PHỞ’
phỏng vấn

"ĐẾN LÚC NGHĨ VỀ VIỆT NAM KHÔNG GẮN VỚI CHIẾN TRANH, HAY PHỞ’

Phỏng vấn với đạo diễn Dương Diệu Linh và sản xuất Tan Si En của Mưa Trên Cánh Bướm

Ảnh bài đăng VIỆN HÀN LÂM CÔNG BỐ ĐỀ CỬ OSCAR 2025
tin tức

VIỆN HÀN LÂM CÔNG BỐ ĐỀ CỬ OSCAR 2025

Lễ công bố đề cử Giải thưởng Viện Hàn lâm lần thứ 97 đã được tổ chức diễn ra, với phim "Emilia Pérez", "A Complete Unknown" và "Conclave" dẫn đầu về số lượng đề cử. Việc công bố này diễn ra sau hai lần trì hoãn do cháy rừng tại Los Angeles.

Ảnh bài đăng NHỮNG GỢN SÓNG NHỎ ĐỂ ĐÁNH SÓNG LỚN
tin tức

NHỮNG GỢN SÓNG NHỎ ĐỂ ĐÁNH SÓNG LỚN

Vào ngày 17-19/01 vừa qua tại TP. HCM, chương trình Xinê Xem Fest 2024 đã diễn ra liên tục trong suốt 3 ngày cuối tuần với hàng loạt sự kiện, bao gồm trình chiếu phim ngắn, project market và các buổi tọa đàm điện ảnh.